Có một ngôi nhà mà ở đó, người ta truyen sex luôn luôn có trạng thái chọn lọc cho bản thân một khuôn mặt mới mà mình cảm thấy vừa ý.
Truyền thuyết kể rằng, chỉ những cô gái có trái tim yêu thiết tha và chân thành lắm thì mới có trạng thái bước qua cánh cửa ngôi doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat nhà ấy
Và đó sẽ là giây lát thay đổi cuộc đời...
---
"Tôi chưa bao giờ dám đẩy cửa bước vào ngôi nhà đó dầu đã đứng trước nó hàng trăm lần. Tôi không biết mình có phải là một cô gái yêu thiết tha và chân tình hay không, nhưng tôi nghĩ nhất định mình phải thử...
Bởi tôi tin rằng, hơn ai hết, tôi thường xuyên mong được thay đổi khuôn mặt ngày nay của tôi.
Chỉ vì tôi muốn có thêm dũng mãnh để thổ lộ với một người..."
Trích "Heo's Diary"
---
- "Ê Huy, mày thích nhất mẫu con gái như thế nào?"
- "Tất nhiên phải là một cô gái xinh đẹp rồi!"
Huy vừa đáp dứt câu thì bọn bạn của cậu cười ầm lên tán thưởng.
Tôi ngồi phía sau, mặt cúi gầm, trong lòng trào lên một nỗi tủi thân vô cớ. Phải rồi, ai mà không thích có một truyen dam cô bạn gái xinh đẹp cơ chứ!?
Nhưng tôi không phải là một cô gái xinh đẹp. Đã rất nhiều lần tôi ngắmdoc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat mình trong gương và tự cảm thấy thất vọng do điều đó. Dù vậy, tôi vẫn thích Huy. Khi mà tiếng sét tình ái quyết định đánh trúng ai đó, có có lẽ nào nó lựa chọn già - trẻ, lớn - bé, trai - gái, mập - ốm, xấu - đẹp hay tự kỉ đâu!
---
Thật ra tôi ít khi quan tâm đến vẻ ngoài không xinh xắn của mình. Vì tôi cho rằng việc buồn rầu, tủi hờn hay mặc cảm chẳng mang lại điều động gì cả ngoài sự ủ dột, mệt mỏi. Vì vậy tôi luôn tìm niềm vui từ những việc giản đơn như nấu nướng, đan len, và giúp đỡ tất cả man di người. Lẽ ra mọi thứ sẽ diễn ra trơn tru và yên phẩm bình như vậy nếu như Huy không xuất hiện vào buổi chiều muộn hôm ấy, khi tôi đang giúp cô bán hoa quả cạnh nhà dọn hàng về kịp trước cơn mưa. Huy là tên con giai duy nhất, chịu dừng lại và trợ giúp tôi. Thế là tôi thích hắn. Chuyện cũng dễ hiểu thôi, đối với một đứa con gái chưa bao giờ nhận được sự quan hoài từ đám con trai, đúng không? Nhưng với tôi nó lại trở thành một ý nghĩ ngớ ngẩn và cuồng điên nhất thế giới! Vì cậu ấy là Huy - là cậu bạn rất cao, đội trưởng đội bóng rổ và cả trường học không ai là không biết đến. Cậu ấy được tất tật mọi rợ người yêu quý và cậu ấy đẹp. Nếu cậu ta mà không đẹp trai mộng mị mẩn thì cớ gì lũ con gái cứ hét ầm lên mỗi lúc cậu ta đi ngang qua? Hay cô bạn hoa khôi của lớp, nếu không phải do Huy, thì cớ gì cô ấy lại doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat xung phong làm cai quản của đội bóng rổ?... Và có nhẽ đồng cân duy nhất cậu ấy luôn luôn mỉm cười chào bạn mỗi buổi sáng. Chỉ cần nhìn cậu ấy và quan sát thứ ánh sáng xinh đẹp toát ra chung quanh cuộc sống của cậu, tôi cũng cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc. Nhưng tôi lại quá tham lam không chịu yên lành với vị trí một cô bạn mờ nhạt bên cạnh Huy. Càng ngày, ước muốn được trở thành một người đặc biệt của cậu ấy càng mạnh mẽ và day dứt. Thế là tôi ngậm ngùi ôm ối tình gần hai năm đó và để cho mọi xúc cảm dồn nén lại trong lặng thinh.
---
Nhưng rồi cô bạn hoa khôi ấy có để yên cho tôi đâu! Không phải cô ấy làm gì tôi, đồng cân là... tôi cứ nhìn thấy cô ấy đi cùng Huy. Tôi càng tin rằng bít tất cả tiền là bởi vì mình không xinh xắn. Nếu không người đang lau mồ hôi cho Huy sau buổi tập đã là tôi, người được quyền làm bộ hỏng hóc xe và đi nhờ xe cậu ấy cũng sẽ là tôi.
Cuối cùng thì tôi cũng sử dụng hết can đảm suốt mười mấy năm sống trên thế hệ để đẩy cửa bước vào ngôi nhà ấy. Ban đầu, tôi thực sự cảm thấy sợ, tôi nghe kể rằng đã có bao nhiêu người bước qua đó và bị hất tung ra. Nhưng tôi chẳng thể để sự sợ hãi lấn ác bản thân được. Tôi nhắm tịt mắt, vặn tay nắm cửa. Thật bất ngờ, bước chân của tôi có thể đặt vào bên trong. Đó là ngôi nhà kì cọ lạ và đặc biệt nhất mà tôi từng thấy. Không phải là màu sơn biến ảo ấm áp, không phải những cái đèn có hình thù kì cọ dị, mà chính thị những cái mặt nạ đủ hình dạng, đủ loại cảm xúc đang được treo kín trong căn phòng gây thành ra cảm giác lạ lùng. Chủ nhân của ngôi nhà là một cô gái tầm 25 tuổi có khuôn mặt thanh thoát và đôi mắt sắc sảo. Cô nhìn tôi, khẽ nghiêng đầu
- "Chào cô bé! Hẳn em đang có một tình yêu rất mãnh liệt phải không? Chị là Jenny. Em muốn đổi thay khuôn mặt của mình à? Thế em cần gì?"
Tôi ngần ngại nhìn chung quanh ngôi nhà, chừng như có rất nhiều chiếc mặt nạ khác nhau treo trên tường. Mình cần gì? Như đọc được sự đắn đo trong mắt tôi, chị Jenny mỉm cười nói thêm:
- "Tất cả những kiểu khuôn mặt trên trần gian đều có trạng thái được tìm thấy ở nơi này. Sau khi đeo mặt nạ, dung mạo ngày nay của em sẽ đổi thay dần theo hình trạng mặt nạ. Trong tháng trước tiên đeo mặt nạ, em không được cười, cũng không được cho ai chạm vào mặt nạ, càng không được kể với ai về sự đổi thay ở em. Nếu em tuân thủ đúng những điều động ấy, thì sau một tháng, chiếc mặt nạ ấy sẽ hoàn toàn là dung mạo mới của em. Cái giá như phải trả chính là dung mạo hiện tại em đang sở hữu. Em có muốn thử không?"
Tôi từng nghe bầu bạn mình nói tôi là cô gái doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat nhút nhát, và tôi nghĩ nếu không biết tự nắm bắt lấy thời cơ thì nó sẽ vụt qua mất. Lần này tôi sẽ đưa tay nắm lấy cơ hội của mình khi nó vừa đến. Tôi quyết định sẽ đeo một chiếc mặt nạ xinh đẹp tìm thấy trên bức vách trong cùng. Khuôn mặt ấy có nhiều nét giống tôi, nhưng thanh tú hơn. Chị Jenny bảo đó là dung mạo của một cô gái điềm tĩnh nhưng cá tính. Cô ấy đến chỗ chị để đổi một dung mạo xấu xí hơn. Lúc nghe chị kể, tôi đã rất bất ngờ, tại sao lại có một người muốn từ bỏ món quà đại vời của tạo hóa? Tại sao lại có một cô gái muốn mình xấu xí và phẩm bình thường trong khi cô ấy rất xinh xắn? Jenny nói rằng, đối với một quyết định nào đó, người ta đều hợp lí bởi chưng riêng.
Tôi biết rằng sau khi đeo chiếc mặt nạ này, mọi rợ thứ sẽ thay đổi. Nhưng không ngờ lại nhanh như thế. Sáng, khi chải tóc trước tấm gương lớn, tôi suýt nữa đã hét ầm lên. Đám mụn trứng cá và những nốt tàn nhang láu lĩnh nằm cố hữu trên mũi và hai gò má không biết đã bay biến đi đâu mất. Tựa hồ như lớp da xấu xí đó đã bị lột phăng đi một cách kì diệu và ngạc nhiên trong lúc tôi đang ngủ vậy. Xoa nhẹ hai tay lên mặt, tôi không ngăn được bản thân mỉm cười và hát khe khẽ.
Đúng như ý muốn, đã có một đôi ánh mắt và những lời xì xầm dán vào tôi ngay từ lúc bước vào cổng trường học báo hiệu rằng tôi đang gây lộn chú ý
- "Heo, cậu vừa đi Spa đó hả?" - Một vài cô bạn tò mò không kìm được, lại gần hỏi han.
- "Không có, Spa gì?" - Nếu là mọi rợ hôm, có trạng thái tôi đã cười toe và xem đây là một trò đùa cọ khôi. Nhưng nhớ lời dặn của chị Jenny, Không-được-cười, tôi chẳng thể làm chi khác hơn là nhướng mày và hỏi lại một câu như vậy.
- "Nhưng da mặt cậu đẹp ra thấy rõ đấy! Nếu không phải đi Spa thì..."
Bỗng nhiên tôi thấy rất khó chịu. Cảm giác vừa bực bõ vừa lo lắng bí mật của mình sẽ bị lộ
- "Tớ chẳng làm gì cả!" - Tôi nói nhanh - "Có thể đây là sự đổi thay trong quá đệ trình dạy thì thôi! Làm ơn dừng phán đoán lại được không?"
Sau đó, tôi ra ngoài. Tôi biết man di người rất bất thần trước sự thay đổi về cả ngoại hình lẫn tính chất cách của mình. Nhưng tôi chẳng thể áp điệu thích với vô luận ai được...
---
Nối dài sau đó là những ngày mà tôi thường xuyên cảm thấy bối rối. Tôi có cảm giác mình chẳng thể là mình của ngày xưa. Vì chẳng thể mỉm cười và nói chuyện hoạt bát với những người bạn của mình, tôi giúp đỡ những người chung quanh với một khuôn mặt lãnh đạm, lạnh lùng. Tôi cứ ngỡ nếu mình xinh xắn hơn, thì man di người sẽ yêu quý tôi hơn. Nhưng không! Mọi người vẫn không yêu tôi hơn trước đây, họ đồng cân là để ý tới tôi hơn. Nhưng đó là sự để ý tò mò và nghi hoặc... Vậy thì trở nên xinh đẹp hơn, liệu có phải là điều động đúng đắn không?
- "Huy này..." - Lần đầu tiên tôi có can đảm chủ động bắt chuyện với cậu ấy - "... ùm...nghe nói rạp đang chiếu bộ phim rất hay, tớ..."
- "Cậu định đi xem hả?" - Huy nhìn tôi văn bằng đôi mắt xanh sáng ngời - "Được đấy! Tớ đang có hai tấm vé! Chúng ta cùng đi xem nhá!"
- "Cậu rũ tớ thật đấy à?" - Tôi như không tin vào những gì mình nghe thấy
- "Ừ! Sao cậu hỏi lạ vậy?"
- "Tại... tớ chưa bao giờ dám nghĩ đến chuyện này..."
- "Cậu lạ thật đấy!" - Huy cười. Còn tôi đồng cân đỏ mặt và im lặng. Tuy chẳng thể biểu thị niềm vui qua nụ cười, nhưng trái tim như đang nhảy tâng tâng vì hạnh phúc.
Đó chừng như là điều động duy nhất làm tôi thật sự hài lòng, là bản thân đã có đủ gan dạ chủ động chuyện trò với Huy và tham dự vào đội khích lệ bóng rổ ở trường. Huy quả tình làm tôi hạnh phúc. Và những ân cần của cậu luôn khiến tôi cảm thấy những hy hoá mà bản thân bỏ ra là chính thị đáng... Tuy nhiên... thật ra người mà cậu ấy quan hoài là con người thật hay chỉ là ngoại hình mới của tôi?
- "Heo... dường như dạo này cậu hơi khác..." - Huy ngập ngừng mở lời khi cả hai đang ngồi ăn kem ở góc quán nhỏ
- "À... tớ cũng thấy có khác gì đâu!" - Tôi giấu vẻ bối rối văn bằng cách cúi xuống mút một thìa kem cho vào miệng
- "Coi kìa!" - Huy bật cười - "Kem dính đầy rồi! Để tớ..." - Vừa nói, cậu vừa chồm tới gần tôi, đưa tay định chùi lớp kem dính dáng cạnh khóe môi
Lẽ ra tôi đã ngồi yên để nghe tiếng tim đập rộn rã khi ngón tay Huy sắp chạm đến gần. Nhưng nức nhớ ra lời dặn của chị Jenny, không-cho-ai-chạm-vào, tôi tức khắc gạt tay cậu ấy ra...
Huy nhìn tôi sững sờ...
- "Xin... xin lỗi!" - Tôi vội tìm lý bởi áp điệu thích - "Tại tớ không quen vậy!"
- "À... không sao...!" - Huy cười buồn
---
Đội bóng rổ quyết định đổi quản lí. Và thật bất thần khi người được chọn lại là tôi. Thật ngỡ ngàng, và sung sướng.
- "Hay quá! Vậy là từ giờ có trạng thái có nhiều thời gian ở cạnh Heo hơn rồi!" - Huy cười toe toét
- "À... ừ! Tớ cũng vui lắm!" - Tôi đáp, cố giữ bản thân không nở nụ cười
- "Sao vậy Heo? Cậu không thích làm cai quản đội bóng của tớ à?" - Huy bỗng hỏi
- "Đâu có!" - Tôi vội đáp - "Tớ thích lắm chứ! Tớ rất vui mà!"
- "Thế sao cậu không cười? Tớ nhớ trước đây cậu cười rất đẹp"
- "Tớ..."
Tôi không biết phải giải thích thế nào nữa... Chỉ vài ngày nữa thôi! Khi dung mạo này thật sự là của mình rồi, tôi sẽ lại tươi cười mà!
Ngay lúc đó, cô bạn hoa khôi, cựu cai quản đội bóng, chạy xộc vào trong, vừa khóc vừa níu tay tôi:
- "Heo, thế này là thế nào? Cậu đã làm chi với khuôn mặt của tôi thế này?"
- "Cậu đang nói gì vậy? Tôi không hiểu!" - Tôi giật thột quay lại nhìn cô bạn và tức khắc trở nên hốt hoảng. Quả thật cô ấy trở nên khác lạ. Làn da sần sùi, đầy mụn và tàn nhang. Làn da trắng sẫm màu hẳn đi và sạm đen như bị cháy nắng. Và chừng như cô ấy tròn hơn trước, dáng người trở cho nên thô hẳn ra. Thế này là thế nào?
- "Cậu nhìn đi! Chẳng phải tôi bây chừ rất giống cậu lúc trước sao? Thật ra cậu đã làm gì?"
Tôi sững sờ đến mức đồng cân có thể lắp bắp mỗi câu
- "Tôi... tôi không biết gì hết!"
Rồi tôi chạy vụt đi. Tôi phải hỏi chị Jenny cho ra lẽ. Nếu trở cho nên xinh đẹp, tức là phải ăn cắp diện mạo của người khác và khiến họ trở nên xấu xí? Tôi sẽ trở thành kẻ ăn trộm xấu xa, gieo xấu số và đau khổ cho người khác? Là như vậy sao?
---
- "Đúng như vậy!" - Chị Jenny gật đầu. - "Vẻ đẹp không tự nhiên mà có, đúng không em? Để có được em xinh đẹp của ngày hôm nay, vớ nhiên phải lấy khuôn mặt của một người khác để thay vào chứ! Em thường xuyên có thể chọn lọc mà! 3 ngày nữa là hết một tháng. Em có thể giữ khuôn mặt này, huyễn hoặc ngay bây giờ trả lại cho cô bạn của em và em trở lại là cô gái không-xinh-đẹp!!!
Tôi sững người, nhìn vào gương, khuôn mặt xinh đẹp như đang chế giễu mình. Thật ra tôi đang làm cái quái gì thế này? Chỉ bởi chưng sự tham lam, vị kỉ của bản thân, tôi vô tình để người khác phải gánh chịu những gì mà tôi từng phải chịu đựng sao?
Tôi đã từng có một dung mạo không xinh đẹp, và điều động đó tôi đã có cả mười mấy năm để chấp nhận. Còn cô bạn Hoa khôi thì sao? Cô ấy phải chịu đựng một điều động khủng khiếp là một buổi sáng thức dậy, cô đột nhiên thấy mình trở thành thử xấu xí. Cô bạn kia không có khuyết điểm gì mà phải bị như vậy...! Không! Tôi chẳng thà mãi mãi là một cô gái không-xinh-đẹp còn hơn suốt đời sống trong tâm cảnh dằn vặt bởi chưng vẻ đẹp của mình mang lại sự đau khổ cho người khác.
- "Em muốn trả lại dung mạo cho cô ấy!" - Tôi nói khẽ, nhưng hết sức dứt khoát.
---
Sáng hôm sau tôi thức dậy, với khuôn mặt vốn-là-của-mình. Tôi soi gương và mỉm cười. Nụ cười đã gần một tháng nay tôi đánh mất.
Còn một chuyện mà tôi cần phải làm. Vì tôi vừa nhận ra, trái tim yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ để đổi thay cuộc sống, tôi cần phải anh dũng nữa. Can đảm đối diện với bản thân và với tình cảm của chính mình...
---
- "Thật ra, tớ thích cậu, Huy!" - Tôi mở lời ngay khi vừa gặp cậu ở cổng trường. Nói nhanh như trạng thái sợ bản thân sẽ mất hết can đảm khi cậu nhìn thấy ngoại hình ngày nay của tôi
- "Heo, cậu trở lại rồi sao?" - Khác với suy nghĩ của tôi, ánh mắt Huy sáng bừng lên ngay khi nhìn thấy khuôn mặt tôi - "Và... Cậu nói gì? Cậu thích tớ á?"
Tôi khẽ gật đầu, tim đập thình thịch như đang tập nhảy Popping trong đấy
- "Cậu biết không, tớ bởi chưng muốn có gan dạ thổ lộ thành thử đã..."
- "Tớ biết rồi!" - Huy đặt một ngón tay lên môi bạn - "Nhưng tớ muốn cậu tự hiểu ra..."
Tôi ngước ánh nhìn ngỡ ngàng lên cậu ấy
- "Cậu biết không, tớ đã đem lòng thích một cô bạn cọ lạ, lúc nào cũng mong muốn học nấu ăn để nấu những món ăn ngon cho gia đình. Tớ từng dành nhiều thời kì chỉ để nhìn ngắm một cô gái luôn sẵn sàng trợ giúp vớ cả mọi người. Một cô gái can đảm, luôn vững bước một tai iwin 429 mien phi mình, không cần ai nâng đỡ, chăm sóc. Tớ đã thích cậu, bởi đích thị cậu Heo ạ. Nhưng tớ dự kiến sẽ nói vớ cả những điều động ấy sau khi chúng ta thi Đại học, tớ sợ cậu sẽ từ chối... Ừm... Thật ngốc nhưng tớ đã nghĩ vậy đấy. Tớ rất hạnh phúc khi biết cậu cũng thích tớ... tớ..
Sau câu nói dài bị bỏ dở, Huy vò mái tóc rối tinh, rồi nhìn tôi mỉm cười. Nụ cười như ngọn lửa ấm, hàm chứa sự chân thành và ánh lên hạnh phúc. Bất giác, tôi cũng mỉm cười. Dù rằng vừa cười thế này trông thật ngốc nghếch, nhưng tôi không ngăn nổi bản thân mình trước niềm hạnh phúc quá bất ngờ. Tôi được yêu thương. Tôi có một bàn tay để nắm. Có một người chờ đợi tôii. Có một trái tim mến thương tôi bởi chính thị bản thân tôi.
- "Đúng rồi! Chính nụ cười này! Tớ đã rất nhớ nó!" - Huy choàng tay ôm lấy tôi...
Và tôi lại mỉm cười, một lần cho mãi mãi...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét