truyen sex| doc truyen hay

Thứ Tư, 27 tháng 8, 2014

truyen sex - Bên khung cửa sổ

Đôi khi, người ta hay chạy theo hạnh phúc xa xôi mà không biết rằng. Được sống và có một trái tim biết yêu thương đã là một món quà hết sức quý giá. Bởi có những người, mặc dù rất muốn, gia tộc cũng không bao giờ có được hạnh phúc ấy . Hãy cứ sống, cứ yêu hết mình. Vì biết đâu, ngày mai, bạn chẳng còn tồn tại. Và hạnh phúc, chỉ đến khi bạn trân trọng từng phút giây bạn đang sống.


day la noi dung footer


Chiều xuân, dư âm của cơn mưa vừa dứt làm không khí như cô đặc lại. Tôi cảm nhận truyen dam moi nhat doc truyen sex, truyen heo, được tiếng gió lùa khe khẽ qua từng vòm cây. Mẹ đứng bên mép giường, nhẹ nhõm kéo chăn đắp ngay ngắn cho tôi rồi quay lại chuyện trò với người thầy thuốc . Ông đang cúi đầu ghi vào bệnh án tình hình của tôi. Tiếng nói chuyện rất khẽ nhưng vẫn đủ để tôi nghe thấy. Những từ như: "phẫu thuật", "tỉ lệ thành công", "điều kiện sức khỏe",... từng chữ, từng chữ như một mũi kim cắm vào trái tim vốn đã kiệt sức của tôi. Tôi vờ nhắm mắt lại, lẩn tránh ánh mắt lo âu của mẹ, bàn tay nắm chặt chẽ chiếc chăn trắng toát còn vương mùi thuốc khử trùng. Ngay dưới lớp chăn mỏng mảnh này, tôi có trạng thái nghe thấy tiếng đập yếu ớt của con tim mình. Con tim đã quá mệt mỏi và chai lì với những cơn đau...


Một lát sau. Tiếng nói chuyện, tiếng mở cửa, khép cửa từ bi còn. Tôi từ từ mở mắt ra. Không gian như chìm vào tĩnh lặng. Có lẽ, tiền im lặng với chính thị tôi. Khi những âm thanh từ bên ngoài vẫn nối tiếp nhau không ngừng nghỉ.


Gượng ngồi dậy, tôi với tay kéo nhẹ rèm cửa sổ. Trời chiều không nắng, những đám mây đen vẫn còn đó phía chân trời. Lạnh lẽo, ảm đạm như lòng tôi lúc này. Ngoài khung cửa sổ, cành bằng lăng khẳng khiu vươn ra từ cây hoa mọc bên hông căn phòng nhẹ rung trong gió truyen dam moi nhat doc truyen sex, truyen heochiều. Tiếng cây cựa mình, tiếng tí teo tách rơi của những giọt nước còn đọng lại chầm chậm đi vào tai tôi, nhẹ nhàng.


- Cậu có biết, tớ đang mong ước điều động gì không?


Tôi quay đầu lại, nhìn người bạn giường bên đang chuyên chú ngắm cành bằng lăng ngoài khung cửa sổ. Cậu ấy tên Trang, bằng tuổi tôi. Và giống như tôi, cậu bị bệnh tim và nằm đây chờ đến ngày phẫu thuật. Chúng tôi là bạn từ ngày tôi chuyển vào phòng này cách đây hơn một tuần. Không cần quá nhiều thời gian để làm quen. Đơn giản vì chúng tao giống nhau, đều phải chịu những cơn đau như xé toạc lồng ngực hành hạ. Hơn bít tất cả, tôi và cậu sẻ chia với nhau niềm vui, nỗi buồn của hai kẻ chông chênh giữa sự sống và cái chết. Về khăn gói mình chuẩn bị cho chuyến đi xa xôi bí ẩn nhất của cuộc đời.


Trang hay cười, hay nói. Dường như bệnh hoạn không cản ngăn được niềm yêu đời của cậu ấy. Ngược lại, tôi thì khác. Cảm giác cuộc thế không đủ thân thiện để chào đón mình làm tôi chán ghét tất cả. Vậy thành ra mặc dù Trang hay nói, căn phòng vẫn thường chìm trong yên lặng. Bởi người nghe duy nhất là tôi luôn nhắm mắt nhắm mũi lại, giả tảng ngủ, nhưng chưa bao giờ có thể tìm thấy một giấc ngủ bình phẩm yên khi nỗi ám ảnh cái tắt thở càng ngày càng lớn dần. Dù thầm biết số phận đã được xếp đặt nhưng thật khó để chấp nhận.


Chiều nay, lần trước tiên ánh mắt Trang trầm tư như vậy. Không lẽ, cậu ấy bắt đầu sợ hãi như tôi chăng?


- Tớ đang mong...được nhìn thấy cành văn bằng lăng ấy nở hoa_Trang chậm rãi nói. Nét mặt thanh thoả đến lạ kì.


Tôi nhìn cành văn bằng lăng nhiều lá. Bây giờ mới đang là mùa xuân.


- Không lâu đâu. Có lẽ, cậu đồng cân cần chờ hai tháng nữa thôi_Tôi khẽ nói.


Trang mỉm cười. Rồi cậu chạm tay vào chiếc loa nhỏ đặt trên đầu giường, chiếc loa cậu bảo mẹ mang đến cho mình tuần trước. Tiếng nhạc vang lên, lất át tiếng nói chyện, tiếng xe chở thuốc đẩy qua đẩy lại ngoài hành lang. Tôi nhắm mắt, cảm nhận bản nhạc không lời bằng mọi giác quan. Người ta bảo, cảm nhận âm nhạc bằng trái tim là điều tuyệt vời vời nhất. Có lẽ, điều may mắn nhất tôi có được là con tim, mặc dầu chỉ vài ngày nữa thôi, con tim này phải thay văn bằng một con tim khác. Có lẽ, thành ra chuẩn bị tâm lí cho bít tất cả.


Bản nhạc không lời vừa đến hồi kết. Cảm giác tim mình lại bắt đầu nhói lên. Tôi mở mắt, lấy tay ghì chặt lồng ngực. Đã trải qua bao nhiêu lần nhưng cảm giác đau vẫn nguyên vẹn như ngày nào. Trước mắt tôi, mọi thứ bắt đầu tối dần. Trang hấp tấp đưa bàn tay gầy nhấn chuông gọi bác sĩ tới. Chiếc kim truyền dịch tuột ra khỏi tay cậu,vẫn kịp thấy một vệt máu nhỏ chảy ra từ vết thương.


Cảm giác kim tiêm đâm ra tay vào như kiến cắn . Tôi nằm nghiêng nhìn ngón tay bác sĩ đẩy pittong, dòng chất lỏng từ từ đi vào từng mạch máu. Tôi nhắm mắt, cơn đau dịu dần nhưng hết sức âm ỉ. Khi kim tiêm rút ra, cảm giác cũng giống như khi găm vào. Tiếng bác sĩ rầm rì chuyện trò với mẹ tôi:


- Tình hình này, tôi sợ cháu không đủ sức khỏe làm phẫu thuật.


- Vậy phải làm sao đây bác sĩ?


- Tôi nghĩ, chắc là cháu lo lắng quá thôi. Chị thành ra luôn động viên cháu.


- Vậy...nếu phẫu thuật thì khả năng sống là bao nhiêu ạ?_Giọng mẹ tôi nghẹn ngào, dường như mẹ đang khóc.


- Nếu bây giờ, có lẽ là 50- 50! Nhưng nếu cháu có niềm tin, có khát vọng sống thì mong sẽ cao hơn rất nhiều.


Tiếng chuyện trò nhỏ dần, nhỏ dần rồi mất hẳn. Trước khi nhắm mắt nhắm mũi lại, tôi nhìn sang giường bên, chiếc kim truyền dịch đã được gắn lại vào tay Trang cẩn thận. Như vậy là ổn rồi. Tôi tự nhủ, rồithiếp đi.


Buổi sáng, căn phòng không yên tĩnh như man di ngày. Tiếng chim hót líu lô trong vòm lá. Tiếng xe thuốc đẩy qua đẩy lại ngoài hành lang. Tiếng dòng xe hấp tấp tương hỗ trên con đường vỡ lở phía xa. Tiếng người, tiếng còi xe như hòa lẫn vào nhau tạo nên thứ tạp âm nghe thật đại vọng bởi cảm giác mình không đủ sức lực để chen lấn.


Mẹ đã đi ra ngoài. Trong phòng đồng cân còn lại ba người. Tôi, Trang và mẹ cậu ấy. Trang và mẹ cậu đang thầm thì khe khẽ. Thỉnh thoảng, lại nghe tiếng thở dài, không biết là của ai. Tôi quay người, chú tâm nhìn bác ấy dùng khăn ướt lau mặt cho Trang. Gương mặt cậu nhợt nhạt, đôi má gầy gò và đôi môi tím ngắt. Nếu nhìn tôi tiều tụy, thì cậu ấy còn tiều tụy hơn rất nhiều. Bất chợt, tôi thấy xót thương cậu. Rồi tự cười khi thấy mình cũng chẳng khá hơn cậu chú nào để mà thương. Một lúc sau, mẹ cậu đi ra ngoài , căn phòng chỉ còn hai đứa nằm song song bên nhau.


- Sắp đến ngày giải phẫu rồi, cậu có sợ không?_Tôi hỏi.


Một nụ cười xuất hiện trên bờ môi tim tím.


- Tớ không. Vì tớ tin rằng, may mắn vẫn tồn tại đâu đây. Còn cậu thì sao?


- Tớ...sợ!


Trang nhìn tôi hồi lâu. Rồi ngước mắt nhìn lên trần nhà mà không nói câu nào. Có lẽ cậu hiểu, sẽ chẳng có lời yên ủi nào trấn an được nỗi sợ xuất hành từ con tim.


Không gian lại chìm trong yên lặng. Tôi cảm nhận rõ dòng chất lỏng lành lạnh đang chảy vào tay mình. Bên khung cửa sổ, vạt nắng rét mướt của bình minh xuyên qua tấm rèm mỏng, hắt lên hai chiếc giường màu trắng, hai con người trong bộ áo quần bệnh nhân màu trắng, Bốn bức tường cũng tiền một màu trắng. Tôi chợt nhận ra, có lẽ, màu trắng là màu cực kì vọng nhất.


Ngày giải phẫu ngày một đến gần. Cành văn bằng lăng ngoài cửa sổ vẫn xanh màu lá. Không biết baogiờ sẽ nở hoa. Tôi và Trang, liệu có ai chờ được đến ngày nhìn thấy bông hoa trước hết hé nở. Khi những cơn đau ngày càng nhiều, khi những viên thuốc tuồng như không còn tác dụng. Và những lần hôn chiêm bao sâu tưởng chừng không bao giờ tỉnh. Vậy mà, tôi vẫn tỉnh lại. Phải đi nữa may mắn vẫn tồn tại đâu đây như lời Trang đã nói. Nhưng, tôi vẫn sợ. Khi bao nhiêu ước mê và hoài bão của cô gái mới lớn mãi mãi nằm lại trong phòng phẫu thuật. Cuộc đời, rồi sẽ đi về đâu?


Chiều xuân lại buông, ánh hoàng hôn màu cam tắt dần bên khung cửa sổ. Tiếng xe cấp cứu vọng lại từ dưới sân như xuyên thẳng vào không gian tĩnh lặng. Tiếng người đi lại ngoài hành lang, tiếng bánh xe đẩy thuốc ma sát trên sàn nhà vẫn nghe rõ mồn một mặc dù bị ngăn cánh vì chưng cánh cửa. Tất cả hòa lẫn vào nhau tạo nên âm thanh nghe buồn buồn.


Bữa cơm chiều mua vội dưới canteen vẫn lẻ loi giản như mọi rợ ngày. Tôi cảm thấy miệng mình đắng ngắt, tiền ăn được vài miếng cho mẹ yên tâm rồi nằm trở lại giường. Ở giường bên, Trang cũng không ăn được bao nhiêu. Có lẽ, chúng tao đều hiểu được man di thứ đang càng ngày càng tồi tệ.


Nắng đã không còn, cảnh đấu vật chìm dần vào bóng đêm. Tôi nhắm mắt nhắm mũi lại, đột nhiên thấy lòng mình xa vắng. Một cảm giác luôn luôn đi bên tôi từ ngày tôi nhập viện. Cái cảm giác sợ hãi những tháng ngày sắp tới, lại vừa nuối tiếc những ngày tháng đã qua. Có lẽ. giây khắc tôi đang sống, hình như không còn chút ý nghĩa.


Giọng Trang vang lên, chầm chậm và buồn hoang hoải:


- Trước đây, khi còn đến trường mỗi ngày. Tớ đồng cân mong được nghỉ dài hạn. Giờ đây, chẳng thể đi học nữa. Tớ lại thấy nhớ trường học lớp vô cùng.


- Tớ cũng nhớ!


Tôi cười buồn, miên man nghĩ về thầy cô, bạn bè, nghĩ về những bài giảng khó hiểu nhưng mang đậm ý nghĩa. Dòng kí ức như cuốn phim quay chậm cứ thế ùa về làm khóe mắt tôi cay. Có lẽ người ta nói đúng, khi nắm mọi thứ trong tay, ta chẳng thấy được giá trị của nó. Chỉ khi mất dần tất cả, ta mới biết nó có ý nghĩa như thế nào. Và liệu chừng có ai, có được dịp lần thứ hai sau khi hiểu được điều đó?


Trang kể cho tôi nghe vể Hoàng Đăng, cậu bạn cùng lớp cậu ấy thầm yêu từ lâu lắm. Chỉ tiếc là, cậu chưa kịp nói ra tình cảm của mình cậu đã phải nhập viện bởi vì bệnh tim phát tác. Nhiều lúc cô đơn. Trang định gọi điện cho cậu ấy nhưng lại ôi thôi bởi sợ làm phiền cậu, sợ làm cậu phải lo lắng. Đôi khi, người ta yêu nhau lại tìm cách trốn tránh nhau như hai kẻ xa lạ. Và tôi hiểu cảm giác yêu mà chẳng thể nói ra, thực sự rất khó chịu. Nhưng biết sao khi Trang chọn lọc cách im lặng, và mỗi ngày được nhìn thấy người mình yêu thôi cũng đủ làm cậu hạnh phúc đến lạ thường. Chợt nghĩ về thằn lằn tình năm tôi mười sáu, lòng tôi chạnh buồn. Khi cả hai chỉ có thể đi cùng nhau đoạn đường quá ngắn.


- Còn cậu? Cậu có ước mơ, hay việc gì chưa làm được không?_Trang hỏi, kéo tôi ra khỏi dòng kí mỏ ác những ngày xưa cũ.


- Tớ hả?_Tôi suy nghĩ một lát rồi nói: Tớ ước một ngày được đặt chân lên Đà Lạt, được đắm mình trong ánh hoàng hôn nhạt nhòa giữa đồi thông.


Trang mỉm cười, nụ cười tuồng như luôn thường trực trên bờ môi nhỏ xinh, nhưng tím ngắt.


- Cậu có tâm hồn lãng mạn quá nhỉ!


- Tớ xem đó là một lời khen!_Tôi đáp.


Chúng tôi cùng cười. Hồi lâu, Trang nói tiếp:


- Có lẽ, mỗi chúng ta ai cũng có những nằm mơ ước, những dự kiến trong tương lai. Giá mà...ngày mai, ta vẫn sống, để có thể tự mình thực hành nó.


Không gian trong chốc lát trở về trong yên lặng. Những bởi sao cô đơn nhấp nháy yếu ớt giữa nền trời. Hơn ai hết, chúng tao biết cánh cửa tương lai đang nằm sau một vật cản rất lớn: ngày phẫu thuật thay tim. Có lẽ nên hi vọng, có lẽ thành ra mỉm cười để tìm lại bình phẩm yên trong bề bộn lo lắng.


- Hứa với tớ, nếu chỉ một trong hai chúng mình có thể sống, thì hãy giúp người kia thực hành tâm nguyện của họ. Được không?_Trang nhẹ nhàng, giọng nói đầy hết sức vọng.


Tôi nhắm mắt, không bao giờ tôi muốn điều động đó xảy ra. Nhưng nếu cuộc thế thật sự tàn nhẫn như vậy. Dù không nói, thì Trang vẫn sẽ hiểu, tôi đồng ý.


Trước ngày phẫu thuật hai ngày là ngày Trang tròn mười tám tuổi, lứa tuổi đẹp nhất của thế cuộc con người. Và lần hoá nhật này phải thật hoành tráng để đánh dấu sự trưởng thành của họ. Nhưng hoá nhật của Trang thì khác. Đó là một sinh nhật tổ chức ở căn phòng tràn trề mùi thuốc trung thành trùng, không được mặc quần áo đẹp, không có hoa, không có quà và không có những lời chúc mừng như bao đâm ra nhật mười tám tuổi khác. Chỉ có chiếc bánh kem nho nhỏ, mười tám cây nến đang le lói cháy. Và căn phòng tiền vỏn vẹn bốn người. Tôi, cậu và hai người mẹ. Biết làm sao khi chúng tôi là dân tỉnh lẻ lên thành thị để điều động trị, không có người thân, không có bạn bè. Xung quanh nhìn đâu cũng toàn những con người xa lạ. Có lẽ, chúng tao cho nên học cách chấp nhận.


Tôi và cậu ngồi trên giường, cùng nhau hát bài Happy Birthday. Trước khi thổi nến, cậu nhắm nghiền mắt lại, chắp tay ước một điều động gì đó. Đến khi cậu tỉnh ngộ ra, tôi liền cười hỏi:


- Cậu ước điều động gì thế?


Trang không ngại ngần đáp:


- Tớ ước, tớ với cậu phẫu thuật thành công. Tớ ước, một ngày nào đó tớ với cậu được ra viện, cùng nhau sống tiếp những tháng ngày còn lại.


Cậu nói hết câu, tôi liền cảm thấy khóe mi mình ươn ướt. Mẹ tôi và mẹ cậu cũng vội quay mặt đi bởi vì không kìm được nước mắt. Những điều thực sự đơn chiếc giản với mọi rợ người nhưng với chúng tôi, đó là cả một ước mơ.


Tôi trao tặng cậu hộp quà mà tôi nhờ mẹ chuẩn bị giúp. Trong hộp quà là bình sao giấy tôi tự gấp trong những ngày phải nghỉ học vì bệnh tim phát tác trước đây. Người ta hay gấp sếu để cầu may mắn, còn tôi thì gấp sao. Nhưng ý nghĩa biểu tượng vẫn là như vậy. Giờ đây, tôi tặng cậu bít tất cả may mắn ấy. Có thể, cậu mới là người thực hành tâm nguyện của tôi.


- Như vậy là ba điều ước rồi, cậu tham lam quá đấy!_Tôi cười nói. Như muốn làm bầu không khí vui trở lại.


Trang liền cười trừ. Mẹ tôi và mẹ cậu cũng mỉm cười.


Đó là một trong những ngày chung cuộc của mùa xuân.


day la noi dung footer


Ngày phẫu thuật.


Tôi và Trang được nằm lên hai chiếc giường khác. Hai chiếc giường bắt đầu lăn bánh, bác sĩ đẩy chúng tôi ra khỏi phòng bệnh. Mẹ tôi và mẹ cậu theo sau, ánh mắt ngập tràn lo lắng xen lẫn sợ hãi. Trang quay sang nhìn tôi, nụ cười yếu ớt nhưng tràn trề hi vọng. Tôi cũng cười. Chúng tôi nắm chặt chịa tay nhau. Nhắm mắt lại, cảm giác như sắp chìm xuống đáy cực kì dương. Có lẽ thuốc chiêm bao đang dần phát huy tác dụng. Dần dần, tôi thiếp đi. 50- 50, sự sống và cái chết. Chúng tôi, thuộc về nửa nào...


Một ngày mùa hạ, tôi tỉnh lại. Những âm thanh buổi chiều ở bệnh viện vẫn thân thuộc như thế. Mẹ mừng rỡ chạy đi gọi bác sĩ. Còn lại một mình, tôi đưa mắt nhìn ra khung cửa sổ. Cành văn bằng lăng...đã nở hoa. Một chú chim đậu xuống cành cây, chùm hoa màu tím chao nghiêng trong nắng chiều. Tôi quay người nhìn sang chiếc giường bên cạnh. Chăn gối được xếp gọn gàng. Tấm ca trải giường màu trắng lạnh băng. Tôi thấy sợ, màu trắng, thường xuyên là màu của cực kì vọng.


Bác sĩ thẩm tra cho tôi. Sau đó quay lại nói với mẹ đang lo lắng đứng ở phía sau. Bác sĩ càng nói, nụ cười trên môi mẹ càng tươi hơn. Trước khi bác sĩ rời khỏi phòng, mẹ tôi rối rít cảm ơn. Còn tôi, chẳng còn tâm khảm quan tâm nội dung cuộc đối thoại là gì.


- Trang được xuất viện rồi à mẹ?_Tôi hỏi, khi mẹ ngồi xuống mép giường và nắm chặt tay tôi, như sợ tôi biến mất.


Nhìn gương mặt thông thoáng buồn của mẹ, lòng tôi tràn ngập nỗi bất an. Tôi mong một cái gật đầu, nhưng rồi mẹ đồng cân quáng quàng tay ôm lấy tôi. Giọng mẹ nghẹn ngào kể cho tôi nghe. Ca giải phẫu của Trang không thành công. Cậu...đã mất. Khi thầy thuốc báo tin tôi được sống, cũng là lúc, cậu ấy tê tê hơi thở cuối cùng.


Tôi lặng người đi. Giọt nước mắt...chẳng trạng thái rơi.


day la noi dung footer


Hạ đã về thật rồi. Nắng vàng hoe trải dài trên những nẻo đường tràn đầy màu hoa văn bằng lăng. Tôi xuất viện và đi học trở lại. Tiếp thô tục đối diện với kì thi hết sức học găng phía trước. Cuối cùng, điều ước của Trang cũng trở thành hiện thực. Chỉ tiếc là, không vẹn tròn như cậu từng ước.


Một chiều cuối hạ. Tôi nhẹ nhàng đặt lên mộ Trang bó hoa văn bằng lăng tím nhạt cuối mùa. Lặng im đứng nhìn nụ cười của cậu trên di ảnh, in đậm vào bóng hoàng hôn nhạt nhòa. Hoàng hôn vẫn rét mướt như chiều ngày nào, nhưng sao giờ đây , tôi thấy có gì đó khác xưa rất nhiều. Có lẽ, khi chúng ta nghĩ mình sắp phải ra đi, mọi rợ thứ tự nhiên mang tới đều trở cho nên huyền diệu để níu giữ ta ở lại. Cho đến khi sự sống trở nên điều động đương nhiên nhất mà chúng mình có, thì mọi thứ cũng theo đó trở lại phẩm bình thường. Nhưng thực ra, không có gì là thay đổi. Có đi nữa đồng cân là sự thay đổi từ chính con tim mình.


Nghĩa trang không một bóng người. Gió chiều mơn man lướt qua từng quy hàng mộ. Sở dĩ, nghĩa địa lạnh lẽo vì khi ở đây, người ta dần chìm trong nỗi sợ hãi cái chết. Và bởi chưng vì, con người ta tiền có một lần để sống.


Tôi ngẩng đầu nhìn lên. Ráng chiều rực rỡ đến chói mắt. Khẽ thì thầm: "Trang à! Ở trên thiên đường, cậu có biết, cậu là người hạnh phúc lắm không?"


Tôi đã đi tìm Hải Đăng, trao cho cậu ấy lá thư mà Trang viết như lời hứa của chúng tôi ngày nào, nếu ai trong hai người còn sống, sẽ giúp người kia thực hành tâm nguyện của họ.


Giá như...cậu ở đây, để biết Hải Đăng vui mừng như thế nào khi nhận được thư cậu.


Giá như...cậu ở đây, để biết Hải Đăng thầm khóc bao đêm khi hay tin cậu đã mất.


Giá như...cậu ở đây, để biết Hải Đăng cũng yêu cậu nhiều như cậu yêu cậu ấy.


Giá như...cậu đừng ra đi.


Tôi nhắm mắt nhắm mũi lại, để mặc hai dòng nước mắt lăn dài trên má. Nếu truyen dam moi nhat doc truyen sex, truyen heongười tắt nghỉ là tôi chứ không phải là cậu. Nếu tôi đang ở một thế giới khác chứ không phải ở đây. Tôi...thực sự may mắn.


Đôi khi, người ta hay chạy theo hạnh phúc bóng gió mà không biết rằng. Được sống và có một trái tim biết yêu thương xót đã là một món quá hết sức quý giá. Bởi có những người, dầu rất muốn, gia tộc cũng không bao giờ có được hạnh phúc ấy . Hãy cứ sống, cứ yêu hết mình. Vì biết đâu, ngày mai, bạn chẳng còn tồn tại. Và hạnh phúc, đồng cân đến khi bạn trân trọng từng phút giây bạn đang sống.


Tôi quay người bước đi, để lại những cánh văn bằng lăng nằm tĩnh lặng nơi đó, nơi cậu mãi mãi nhìn thấy được. Sẽ không phải nhìn ra khung cửa sổ để chờ mong một bông hoa tim tím. Và có lẽ, tôi sẽ dần quên được nỗi đau này.


Cơn gió cuối ngày thổi qua, đậu lại trên vai tôi, lành lạnh.


Hứa Hiểu Vy


 

Thứ Hai, 25 tháng 8, 2014

truyen sex - là bởi chưng có anh

Có đôi khi yêu thương không cần đến lời nói. Cô thật hạnh phúc khi được gặp anh, quen biết anh, yêu anh và được anh yêu...


day la noi dung footer


- Sẽ trễ xe bus mất nếu con còn không nhanh đi - Bà Tâm doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi thở dài nhắc khẽ


Lam ngẩng đầu lên mỉm cười tay vẫn không ngừng lại :


- Vâng, con xong ngay rồi đây mẹ.


Cô cắt nốt chiếc móng tay cuối cùng cho anh rồi mau chóng thu dọn, nhét mọi rợ thứ cần thiết vào balo, Lam cúi xuống hôn nhẹ lên cằm anh giờ đã không còn những sợi râu lưa báo cáo đáng ghét:


- Em phải đi rồi nhưng tối em sẽ lại vào và tắm cho anh. Anh bắt đầu bốc mùi rồi đấy^.^


Nói rồi cô ôm từ biệt bà Tâm rồi phóng vụt đi. Hôm nay Lam có buổi thuyết trình trước giáo sư nhưng nếu cô đến chậm thì không giám nghĩ cũng biết trước kết quả. Bà Tâm mỉm cười nhìn theo bóng cô khuất sau hàng phục cây thông suốt bệnh doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi viện. Hai năm trước, lần trước tiên Khang đưa cô về ra mắt gia đình, ấn tượng của bà là một cô bé trông vẫn còn non nớt. Khoảng cách sáu tuổi giữa hai người khiến cô càng thêm nhỏ bé khi đứng cạnh Khang, cô lúng túng, vụng về khi đứng bếp và chốc chốc lại gửi tia nhìn cầu cứu về phía con giai bà. Không tiền vậy, Lam vẫn còn là đâm ra viên, điều kiện gia đình lại không tương xứng.Tất cả đều được bà thu vào tầm mắt và tổng kết thành một cái lắc đầu không chấp thuận thuận.


Nhưng nhớ lại cái ngày định số mệnh ấy, bà Tâm vẫn không khỏi run lên. Hai tay bà vô thức nắm chặt lại vì đó là cơn ác mộng mà không bao giờ bà có trạng thái quên. Con trai bà nằm đó, mắt nhắm nghiền, máu ứa ra từ vô số vết thương, thấm đẫm lên chiếc ga trải giường. Bà ngất lịm đi, khi tỉnh lại, đã là ngày hôm sau. Khang vẫn đang được cấp cứu, cơ hội sống tiền là 8%. Mọi thứ xung quanh bà hoàn toàn sụp đổ. Chồng bà đã ra đi bởi vì một cơn đau tim, nếu mất thêm thằng bé bà sẽ chẳng còn gì. Và rồi Lam ở đó, cô bé đến, thốc bà đứng lên theo man di nghĩa, giúp bà nhìn thấy được dù rằng chỉ còn chút hy vọng bà cũng phải cố kỉnh gắng. Hai hôm sau, Khang được chuyển sang phòng cấp cứu tích cực, căn phòng mà người vừa mới đây thôi còn nằm cạnh đó thì lúc sau đã phải đớn đau rút đi ống thở. Sự sống trở thành thử thật mong manh, nhưng bà đã học được cách mỉm cười và chấp nhận.


Tiến lại gần phía giường bệnh, bà Tâm chỉnh sửa lại góc chăn dù rằng đã hơn một tháng trôi qua ngoài những lúc bà và Lam chăm nom cho Khang, hoàn toàn không có dấu hiệu chuyển dịch của người nằm phía dưới. Lam như một con thoi chạy không ngừng nghỉ giữa bệnh viện, nhà và đến trường học để hoàn thành khóa luận tốt nghiệp. Cô bé trông thật yếu đuối ấy hóa ra lại mạnh mẽ đến nhường nào.



day la noi dung footerday la noi dung footer


17h05', 31 tháng 5


Hôm nay lúc mình đấm lưng, hình như hơi quá tay, đầu hàng lông mày của anh khẽ nhăn lại. Anh vẫn ăn bằng ống xông, nhìn mấy cô nàng diều dưỡng thực tập làm bộ hạ lóng cóng mà sốt ruột không chịu nổi. Anh hẳn là đau lắm. Bác sĩ nói, với tình trạng của anh, nhiều trường hợp cần đến 5 tháng huyễn hoặc cũng có thể là hơn nữa mới tỉnh lại. Nhưng có sao đâu anh nhỉ, tiền cần còn hi vọng, nếu anh cần thời gian, em sẽ cho anh sự kiên nhẫn, tiền cần...anh đừng rời xa em.


Lam dừng bút rồi gạch mực thật đậm đè lên dòng cuối cùng. Cô gấp quyển nhật ký ngày bệnh của anh lại:


- Nào để em lật người cho anh. Nằm mãi như thế anh kiên cố rât mỏi rồi


Cô vừa đấm vừa nói không thôi. Cô phát hiện ra gần đây cô rất thích nói, nói nhiều đến mức khiến bầu bạn cũng phải ngạc nhiên:


- Đợt này nhóm em được cắt cử tìm hiểu về sự đổi thay môi trường từ sau năm 45, anh không biết đã có sự khác biệt lớn đến thế nào trong gần 70 năm đâu –Cô xoay người anh lại và tiếp kiến thô tục đấm. Qúa nhiều việc phải làm nhưng anh tin được không, man di người đều rệu rã, không một tí tinh thần dành cho nhóm. Thực ra em cũng không quá ngạc nhiên- cô thở dài- vì chưng ngoài bài luận chung mỗi người còn có bài luận cá nhân chủ nghĩa mà thang điểm lại là 3- 7, liệu chừng có thể trách ai được chứ?!- Lam dừng lại, cảm nhận một cơn đau nhói phía bả vai. Gần đây những cơn đau này đến nhiều hơn và hành hạ cô lâu hơn trước


- Mà hôm qua lúc đi ngang chợ em nhìn thấy đôi móc khóa rất xinh. Chiếc móc cũ em nhỡ đánh rơi cho nên mình đeo cái mới nhé - Khang khẽ rên lên. Anh bắt đầu phản ứng lại với những mũi tiêm và mỗi lần ăn qua đường ống văn bằng những tiếng rên khe khẽ. Dù thầy thuốc đã nói đó là những làm phản xạ bình phẩm thường của thân thể ngay cả khi hôn nằm mê nhưng những thay đổi dù nhỏ nhất của anh cũng khiến cô vui đến biết nhường nào – Em biết là anh không thích vì chưng chúng trông quá trẻ nít so với anh, số mệnh lần anh than phiền đã chẳng thể nhớ, nhưng không quan trọng, em thích là được.


Rồi cô kể cho anh chuyện bệnh nhân giường bên cạnh tối bữa qua hò la như thế nào, về cô thầy thuốc chăm sóc khu giường anh vừa kết hôn, chuyện cô phát hiện ra nhà ăn trong bệnh viện hóa ra cũng không quá tệ....


Thời gian cứ thế chầm chậm giữa hai người, tích tắc trôi qua từng giây để rồi chóng vánh lại kết thúc một ngày nhanh chóng.


day la noi dung footerday la noi dung footer*


Khang cử động ngón tay. Một cơn đau buốt lan ra khắp cơ thể. Anh tự hỏi mình đang ở đâu. Anh thấy mình đang trôi nổi, bập bềnh giữa không gian xung quanh đồng cân một màu đen. Dường như thời gian đã rất lâu...


Rồi anh nghe thấy một giọng nói, trầm nhưng luôn vui vẻ. Là một cô gái? Anh không hiểu cô nói gì nhưng nó là thứ thanh âm độc nhất trong thế giới tĩnh lặng của anh. Giọng nói ấy trở thành sợi dính dáng ánh sáng dẫn anh đến một cánh cửa. Mọi thứ dần trở nên thật hơn. Trơn láng, mềm mại...Anh đang nằm trên tấm ga giường? Không khí chung quanh thật mát lạnh. Anh tham lam hít thở nhưng như có hòn kẹo đè nặng lên khiến ngực anh đau đớn. Cô vẫn đang nói. Anh bắt đầu hiểu cô đang nói về điều động gì. Mẹ? Giường bệnh? Uống thuốc? Đồ án? Bác sĩ?.... Hàng ngàn hình ảnh như thác lũ đổ xuống ồ ạt khiến đầu anh như muốn nổ tung. Anh gồng người lên, cảm giác từng dòng máu rần rật chảy, danh thiếp thớ cơ xoắn lại, cuốn anh trong cơn nghiền khát khao của nó. Cánh cửa vỡ tung!!


day la noi dung footerday la noi dung footer**


Cuộc sống của Lam dần trở lại quỹ đạo. Nhớ lại, khi nghe mẹ báo tin, cô thậm chí còn không tin vào tai mình. Cô bắt xe vội vàng vào bệnh viện mà thậm chí còn quên mang chỉ để trả taxi. Khi cuối cùng đã có thể bước vào phòng, man di người đang ồn ã bỗng im bặt quay sang nhìn cô chăm chú. Tim cô đập thình thịch, hai tai nóng ran bởi vì hồi hộp.Cô bước đến cạnh anh. Vẫn là đôi mắt màu nâu dịu dàng ấy giờ đang nhìn cô chăm chú:


- Lam...Em gầy quá!!


Tim cô vỡ òa ra do sung sướng. Cô quỳ xuống cạnh giường, vùi mặt vào tay anh rồi nghẹn ngào khóc. Là anh!! Anh đã sống, trở lại và hơn hết, anh đã không quên cô.


Cô vẫn chạy qua lại vừa làm bài luận, vừa để chăm nom mẹ và anh. Hai tuân trôi qua, sức khỏe của anh phục hồi nhanh chóng đến bác sĩ cũng phải kinh ngạc. Dù vậy, chấn thương xót quá nặng, nó để lại di chứng khiến anh bị rối loạn cử chỉ và ngôn ngữ. Ban đầu, thay bởi diễn đạt ý của mình, anh tiền lặp lại những câu xuất hiện ngay trên vỏ não hoặc là những câu hội thoại ngắn anh nghe và ghi nhớ. Phải mất một thời kì để cô hiểu được "mấy vòng rồi?.." tức là anh muốn hỏi về thời gian, huyễn hoặc số mệnh lượng nào đó.


Khang thường tỉnh giấc vào mỗi nửa đêm, mồ hôi ướt sũng cả vạt áo. Những lúc ấy cô sẽ thay áo và lau người cho anh. Vì ở phòng bệnh riêng thành ra hai người sẽ thắp đèn, chuyện trò đến khi anh thiếp đi vì chưng mệt mỏi. Dù vậy, buổi sáng anh thường thức dậy trước cô, yên lặng và ngắm nhìn cô ngủ.


Anh đưa tay vuốt mái tóc cô nhưng tay run lên theo phản xạ. Sợ làm cô tình giấc, anh lùi người vào sâu hơn bên trong. Rối loạn sau chấn xót thương không chỉ khiến anh hay nóng giận, gắt gỏng vô cớ mà cánh tay cũng chẳng thể hoạt động như ý muốn của mình.Anh hiểu rõ thân thể mình hơn bất kể ai khác nhưng anh luôn luôn tự giục giã bản thân tập luyện. Trong góc tủ phía trái căn phòng còn có hẳn chiếc hộp lớn đựng những mảnh vụ thủy tinh vỡ. Anh muốn chóng vánh hồi phục để đi làm, sử dụng đôi tay này chăm sóc mẹ , bảo vệ cô chứ không đồng cân nằm đây ngày qua ngày như một kẻ vô dụng.


day la noi dung footerday la noi dung footer*


14 tháng 7


- Rốt cuộc thì các cậu có thôi đi không?! – Lam đập bàn giận dữ. Kì kiểm tra sẽ diễn ra vào hai ngày nữa nhưng bài luận chung tưởng chừng đã hoàn thành lại xảy ra sự cố. Số liệu chừng khi đi thực tại trái ngược hoàn toàn với kết quả đăng trên một tờ báo uy tín. Điều này sáng nay vô tình một người trong nhóm cô mới đọc được. Nguy hiểm hơn, máy tính của nhóm trưởng bị nhiễm Virus, mất hoàn toàn dữ liệu chừng trong khi một vài người không lưu lại phần bẩm cá nhân. Và không dừng lại, khung điểm vừa được công bố khiến mọi người choáng váng, 7- 3 cho hệ bài luận nhóm- cá nhân.


- Mình biết, trong vấn đề lần này, đội mình phải chịu bổn phận lớn nhất. Đó là sai lầm của mình. Mình xin lỗi- Lam cúi đầu mệt mỏi.Đã có sai sót trong quá trình xử lý thông tin. Sai lầm cơ bản ấy của cô đã ảnh hưởng đến cả nhóm - Nhưng thay vì chỉ ngồi đây và tiền trích, vì sao chúng mình không tận dụng thời kì để làm lại?


Cơn giận của cô mang lại chút ảnh hưởng nhất định. Tiếng biện hộ vã trong phòng đã lắng xuống, nhưng nó không khiến cho Lam được thoải mái hơn.


- Vì chỉ còn hai ngày thành ra cả nhóm sẽ tiền tập trung vào chuyên tâm nguyên nhân, ảnh hưởng chính, các hình thái tác động trong năm trên dưới thời kì thay bởi chưng chín. Mình sẽ liên lạc ngay bây chừ với các nhà máy để xin lại và xử lý số mệnh liệu.Nếu ai đồng ý thì đội vẫn chia như cũ. Hãy giao thông với mình khi có thông tin gì mới!


Nói rồi cô cầm tài liệu chừng và bước ra ngoài gần như chạy trốn. Cổ họng đắng nghét, cô cần phải hít thở chút không khí:


- Lam! Chờ tớ một chút- Là Hoàng, người trong đội tổng hợp và cũng là em gia tộc của Khang.


- Đó không hoàn toàn là khuyết điểm của cậu. Cả một nhóm 3 người cùng xử lý số mệnh liệu thì chẳng thể để cậu chịu hoàn toàn trách nhiệm. Hơn nữa, thời kì gần đây cậu đã vất vả nhiều, mọi rợ chuyện hẳn rất khó khăn. Dù sao- giọng cậu nhỏ hẳn, rụt rè hơn- anh ấy cũng đã khá hơn nhiều, cậu hãy cố gắng lên!


Đó là lần trước tiên trong mắt cô Hoàng trở thành thử đáng ghét như thế. Không chỉ cậu mà vớ cả những người xung quanh cô với khuôn mặt sai lệch của họ. Các người không còn việc gì làm ngoài những lời nói sáo rỗng và ngớ ngẩn ấy sao. Hãy thử nghĩ nếu thay là người nhà yêu nhất của mình, bị tai nạn khủng khiếp , trở lại với đôi bàn tay có khả năng bị tàn truất phế và kí mỏ ác không khác gì miếng phomai, đứt quãng với những lỗ trống khiến người thân họ đau đớn, liệu gia tộc còn có trạng thái mỉm cười? Câu chuyện giữa cô và anh thỉnh thoảng bị gián đoạn vì anh không hiểu những gì cô nói mê hoặc anh không thể nhớ chuyện đã diễn ra. Cô đã gắng giấu giếm không nói cho mẹ về khả năng đôi tay của anh sẽ không còn cầm được dao mổ, một công việc là cả cuộc thế anh, nhưng cô tin là anh đã biết.


- Mình không sao, mình tiền muốn ở một mình một chút. Nói rồi không quan hoài đến Hoàng, cô quay lưng đi.


Cậu ta đang nói về "vất vả", "mệt mỏi" ư? Cô mỉm cười chua chát. Bằng cách nào đó, cha mẹ cô đã biết về anh. Họ ngay lập tực gọi điện đề nghị cô về nhà. Bố cô là một người nguyên tắc. Những năm tháng trong quân ngũ đã cho ông một cái nhìn khắc nghiệt hơn về cuộc sống. Ông không nói nhiều, cũng không hỏi gì, tiền nói ngắn gọn " Mày từ biệt nó đi!"


Tim cô đau thắt lại.Từ nhỏ đến lớn, cô có một sự ngưỡng vọng gần với sợ hãi khi đứng trước ông. Nhưng đó là làn trước tiên cô giám bao biện lại, làm phản bác lại quan điểm của cha minh dù rằng không bất thần khi lãnh đủ một cái tát. Chỉ nghĩ lại cũng khiến má cô đau nhức nhối. Cô có mệt mỏi không? Cô thậm chí không giám nghĩ đến mà tiền biết quăng mình vào guồng xoáy công việc để ngăn bản thân không suy nghĩ. Bởi cô sợ có một ngày sẽ giống như chú lạc đà kia, không ngã quỵ vì gánh đồ nặng mà vì chưng chiếc khăn vô tình vắt lên.


day la noi dung footerday la noi dung footer*


Lam khẽ kéo chiếc áo lên.Thời tiết đã dần sang thu khiến không khí thêm ẩm mốc và lạnh hơn. Anh đã không chịu trò chuyện với cô kể từ lúc cô đến. Nhìn số mệnh cốc lại vơi thêm một ít, cô biết tâm trạng anh hẳn không được tốt mấy ngày vừa qua:


- Em xin khuyết điểm bởi vì đã không đến như lời hứa nhưng em có chút chuyện cần dẫn giải quyết. Khang, em đảm bảo sẽ không có lần sau, ít nhất đừng giận như trẻ mỏ nữa được không. Sữa đã nguội rồi, anh uống đi đã.


Cô đi vòng qua anh rồi đưa lại gần.Anh vẫn không phản nghịch ứng.Cô đẩy nhẹ vai, nhưng trên dưới cách quá gần khiến cô không tránh kịp khi anh hất vung tay cô. Sữa vung ra, bắn tung tóe lên bộ xống áo mà chiều nay cô sẽ mặc để đi vấn đáp. Cô nhìn chằm chặp vào chúng đến khi hai mắt mờ đi vì chưng nước mắt. Lồng ngực đau đớn như có ai bóp ngẹt. Anh mau chóng nhận ra lỗi lầm của mình nhưng cô mặc kệ." Qúa đủ rồi, " trí óc cô gần như muốn buông xuôi, cô khóc sực nức chạy ra ngoài mặc cho anh rối rít gọi với tên cô phía sau .


Lam chạy thẳng đến cuối hành lang, cô dấu mình ở lối thang gác thoát hiểm rồi khuỵu xuống, dấu mặt vào hai tay mà khóc.Cô gào khóc như một đứa trẻ để rũ bỏ hết những khúc mắc trong lòng. Cô thấy chính thị mình thật bất lực. Trong cái mớ bừa bãi ấy, cô bị nuốt trộng hoàn trả toàn mà thậm chí không được ban mặc dù một tia hy vọng.Xen lẫn với tiếng khóc của cô là tiếng nhạc chuông điện thoại. Lam phải nỗ lực để giữ giọng nói được như phẩm bình thường bởi vì người gọi đến là mẹ cô:


- Vâng, con đây mẹ.


- Mẹ dấu cha nội để gọi điện cho mày, mấy hôm nữa sắp xếp rồi về nhà đi.


- Con..Con chẳng thể về. Con sẽ không về chừng nào cha vẫn không chấp nhận chuyện giữa con và Khang – cô biết, nếu bây chừ quay trở về gặp ông, giữa hai bố con sẽ đồng cân là những cuộc tranh cãi.


- Vẫn cái tính chất ngoan cố kỉnh nóng tính di truyền từ cha nội đến con. Mày có xiết bao hôm rồi ông ấy mất ăn mất ngủ, người gầy đi trông thấy không. Rồi chẳng nói gì, hôm kia đi đâu về mua một chồng toàn sách về khoa bệnh thần kinh, những ảnh hưởng sau chấn thương não, còn biết bao lăm thủ pháp phục hồi. Bố cũng là vì nghĩ cho mày, muốn nói chuyện nhưng cái tính chất nôn nóng lóng ngóng lại át đi tất thảy. Hãy hiểu cho ông ấy, xếp đặt rồi về nhà đi con.


Cô lặng người.Thấy cô không nói thêm gì mẹ cũng dặn thêm vài câu rồi tắt máy. Dạ dày cô quặn thắt rồi trào ngược lên một mùi vị khó chịu khiến cô gập người lại nôn khan. Ngủ không đủ giấc cộng với áp lực liên tục khiến bệnh cũ của cô tái phát. Cô đã làm chi chứ. Không tiền khiến bố mình lo lắng, cô còn khiến ông phải đau lòng.


Lam đứng dựa người vào tường. Khang là thạch sùng nguồn cơn của cô. Cô yêu anh với vớ cả tình cảm và lý trí của tuổi mưởi chín. Ba năm bên nhau không phải là quá dài nhưng với cô đó là người hiểu và yêu thương, trân trọng cô như chính thị những xúc cảm cô dành cho anh.Và bố cô thấu hiểu điều đó. Một người bộ đội từng vào hoá ra tử đủ để biết cái chết đáng sợ đến thế nào và sự sống quý chớ chi ra sao. Thế nhưng chính thị tính cách nóng nảy vội vã của cả hai bố con đã khiến man di thứ trôi tuột vào bế tắc.


Lam bỗng nhiên đứng thẳng dậy, một nghĩ suy lướt qua khiến cả người cứng đờ. Rồi nhanh chóng hết mức, cô chạy nhanh trở lại với tất cả sức lực có thể. Lam mở toác hoác cánh cửa phòng, và anh vẫn ngồi đó với nụ cười buồn bã nhất cô từng thấy. Đúng vậy, anh đã dành dật sự sống để tang về bên cô, đó mới là điều động quan yếu nhất. Cô đã quá tham lam để rồi quên mất dòng chữ cô đã cố gắng xóa đi trong sổ nhật ký ngày nào:


- Anh xin lỗi!


- Là em đã sai!


Câu nói gần như thốt ra cùng một lúc. Im lặng, rồi cả hai cùng phì cười. Cô bước lại gần và ôm lấy anh, luồn tay vào mái tóc, hít hà mùi hương thơm quen thuộc. Cô nhận ra đã lâu lắm rồi không được cảm nhận sự yên bình đến thế, sự hạnh phúc khiến mắt cô mờ đi. Sự đau đớn ngọt ngào.


- Em gầy đi nhiều quá. Giọng anh nghe thật xót xa nhưng lại khiến cô được an ủi.


- Còn không phải là do anh sao?- Giong của cô có chút nghẹn lại. Khang nâng khuôn mặt của cô lên nhưng cô tinh nghịch tránh đi rồi mau chóng không báo trước, cô cắn nhẹ lên vai anh khiến Khang rên lên khe khẽ.- Sau này, anh sẽ phải đền đáp lại cho em, nhiều, thật nhiều. Em chẳng có sở thích gì đặc biết ngoài ăn uống. Anh sẽ phải nấu cho em ăn, bữa sáng, bữa trưa, bữa tối. Ngày cuối tuần sẽ là món đặc biệt vì chưng em chọn. Ngày lễ sẽ là món bởi em yêu cầu. Em vững chắc sẽ ăn hết cho dù không bất thần khi anh là đầu bếp dở phụ bạc nhất em từng biết.


Anh không đáp chỉ mỉm cười nhìn sâu vào mắt cô. Cái nhìn ánh lên nét ấm áp quen thuộc.Rồi anh kéo cô lại gần chiếc tủ ở phía trái căn phòng.Tới lúc này cô mới để ý, ở bên trong là một chiếc bánh đâm ra nhật với ba cây nến. Hẳn chiếc bánh đã được mở qua mấy ngày bởi nhân bánh đã bắt đầu chảy ra ngoài mặc dù thời tiết đã chuyển dần lạnh hơn


- Là dành tặng đâm nhật của em. Nhưng hai ngày trước anh đợi mãi nhưng em không đến. Lam- anh áp mặt cô vào lồng ngực rộng lớn của mình- anh đã rất muốn vứt chúng đi bởi chưng mỗi lần nhìn thấy chúng anh lại nhớ đến sự bất lực của mình.. Anh đã chẳng thể ở cùng em những khi quan trọng nhất, nhưng anh sợ..nếu em đến và không có bánh, em sẽ thất vọng đến nhường nào, anh...


Những lời cuối của anh đã không được thốt ra khi cô ôm chầm lấy anh và òa khóc. Khang luýnh quýnh khiến anh trông vụng về đến đáng yêu, điều đó khiến cô càng khóc to hơn. Anh yêu cô nhiều hơn cô nghĩ. Cô đã hành hạ bản thân mình trong mớ rối rắm vô hình bởi chưng chính bản thân tạo ra để rồi quên mất ngày đâm nhật cũng là ngày cô nhận lời yêu anh. Có đôi khi yêu thương không cần đến lời nói. Cô thật hạnh phúc doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi khi được gặp anh, quen biết anh, yêu anh và được anh yêu...


day la noi dung footerday la noi dung footer


Hoàng cố gắng gọi điện cho Lam nhưng cô không bắt máy. Nhà trường học vừa thông báo dời lịch vấn đáp bởi phía nhà máy đã xác nhận sai sót trong thông suốt mệnh báo cáo là vì phía công ty. Có trạng thái bây chừ cô đang ngủ gục do mỏi mệt mê hoặc đang thưởng thức chiếc bánh hoá nhật mà anh gia tộc đã nhờ anh đặt giúp. Anh hít một hơi dài ngước nhìn lên bầu trời. Thời gian thường xuyên trôi qua mà ta chẳng thể biết được điều gì sẽ đến, bởi chưng dù sao trái đất có ngừng quay thì cuộc sống vẫn sẽ không ngừng lại. Cách độc nhất vô nhị là vững tin và bước tiếp, để chí ít sẽ không phải hối hận bởi vì những gì đã trải qua.


Ngo Hong